Trương Bồi Nghĩa im lặng chốc lát.
Anh rất muốn biết rõ Trần Thương là làm như thế nào mà có thể hoàn thành việc chẩn đoán bệnh cho người bệnh chỉ trong vòng mười phút!
Thật ra, đây cũng là một vị bác sĩ chân chính thể hiện tư duy lâm sàng.
Cũng chính là coi cách Trần Thương diễn suy luận chẩn đoán bệnh như thế nào mà thôi!
Nghĩ tới đây, Trương Bồi Nghĩa nhìn Hầu Lượng một chút, lại nhìn sang đám người Từ Ái Minh một chút.
Mặt mũi của tất cả mọi người tràn đầy sự tò mò, ngượng ngùng hỏi.
Dù sao...Loại tư duy lâm sàng của mỗi người hình thành đều không dễ dàng, có đôi khi rất nhiều người không đồng ý nói ra những bí mật này.
Thực tế thì một câu, đây chính là kỹ thuật áp đáy hòm.
Tất cả mọi người là người trưởng thành.
Đương nhiên sẽ không tự chuốc nhục nhã vào người, hỏi ra, nếu như Trần Thương không đồng ý trả lời câu này, sẽ làm cho anh rất lúng túng.
Trương Bồi Nghĩa bất đắc dĩ khen:
- Giáo sư Trần đối với việc chẩn đoán bệnh tật thật là rất lợi hại, có thể kiểm tra toàn bộ tình trạng của người bệnh một cách rõ ràng chỉ trong vòng 10 phút, tôi thực sự rất bái phục!
Nghe thấy lời nói của Trương Bồi Nghĩa, Trần Thương cười nói:
- Chủ nhiệm Trương, anh thật khách sáo, nói quá rồi.
Nói thật, Trần Thương vẫn rất tôn kính đối với Trương Bồi Nghĩa.
Chủ nhiệm khoa cấp cứu Tỉnh Nhân Dân Trương Bồi Nghĩa cũng được xưng là một trong bốn đại danh y tài giỏi khoa cấp cứu của An Dương, khoa cấp cứu phát triển cũng rất tốt.
Thật ra...
Trần Thương chẩn đoán bệnh không cần đến mười phút, sở dĩ tốn đến mười phút là vì anh phải phỏng đoán tâm tư của giám khảo, quá trình này cũng tốn không ít thời gian.
Trần Thương không giải thích việc này.
Mà chỉ cười nói:
- Cũng chẳng có cái gì…
Ánh mắt sáng lên, nói:
- Đây là một loại đầu mối mấu chốt của quá trình suy luận chẩn đoán bệnh!
Vừa nghe đến đây, mọi người xung quanh lập tức khẽ nhíu mày.
- Đầu mối mấu chốt suy luận chẩn đoán bệnh?
Tất cả mọi người bất đắc dĩ thuật lại một lần, tiếp đó không nói nữa.
Không phải là bởi vì cảm thấy Trần Thương qua loa.
Mà là mọi người đều đang tinh tế suy nghĩ câu nói này của Trần Thương.
Lúc này, thời gian cứ yên lặng chậm rãi trôi qua.
Họ càng suy nghĩ, càng cảm thấy trong đó có một ý nghĩa phi phàm!
Thậm chí có một loại cảm giác giúp họ thông thoáng sáng sủa.
Thậm chí, câu nói này giống như là một cái cầu nối mới, trực tiếp xây dựng lên một con đường tư duy lâm sàng mới!
Hoàn toàn mới mẻ?
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!