Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Xuyên Không: Công Tử Đào Hoa - Chuế Tể Vô Địch - Lạc Thanh Chu (FULL)

 - Ta không có tức giận, là ngày mai phải vào cung, tâm tình có chút không tốt, vừa rồi không nên hung dữ với ngươi.  

 Bách Linh gặp hắn đột nhiên lại trở nên ôn nhu, lập tức cảm động gọi.  

 - Cô gia...  

 Lạc Thanh Chu nói:  

 - Ta đi đây.  

 Nói xong, ra cửa.  

 Bách Linh đột nhiên lại đuổi theo ra, đứng ở cửa ra vào hô.  

 - Cô gia!  

 Lạc Thanh Chu dừng bước lại, quay đầu nói:  

 - Làm gì?  

 Ánh mắt Bách Linh thẳng tắp nhìn hắn, trên gương mặt phấn nộn đột nhiên nhiễm lên hai vết đỏ ửng nhàn nhạt, sau đó nhắm mắt lại, chỉ chỉ miệng nhỏ phấn nộn của mình, xấu hổ nói:  

 - Ngứa...  

 Lạc Thanh Chu giật mình, do dự một chút, đi qua, duỗi ra một đầu ngón tay gãi gãi bờ môi phấn nộn của nàng, nói:  

 - Khá hơn chút nào không?  

 Bách Linh mở mắt ra: - ...  

 - Ngủ ngon.  

 Lạc Thanh Chu quay người rời đi.  

 Bách Linh cứng lại tại chỗ, ngơ ngác nhìn hắn.  

 Thẳng đến khi bóng lưng của hắn biến mất ở trong màn đêm phía xa mới nhếch miệng nhỏ, nức nở một chút, ủy khuất mà nói:  

 - Đã bắt đầu ghét bỏ người ta sao? Ô...  

 Nàng lại nức nở mấy lần, xoay người, chuẩn bị vào nhà, thân ảnh Lạc Thanh Chu đột nhiên lại xuất hiện từ trong đêm tối, bước nhanh đi tới, nói:  

 - Đúng rồi Bách Linh, hình như cô gia thật quên một chuyện.  

 Bách Linh sửng sốt một chút, xoay người lại, đỏ mắt nhìn hắn, một mặt u oán hỏi.  

 - Chuyện gì?  

 Lạc Thanh Chu đứng ở trước mặt của nàng, nhìn chằm chằm gương mặt phấn nộn ủy khuất của nàng một hồi, đột nhiên ôm eo nhỏ của nàng, cúi đầu hôn vào miệng nhỏ trắng trẻo mũm mĩm của nàng.  

 - Cô... Ngô...  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận