Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Xuyên Không: Công Tử Đào Hoa - Chuế Tể Vô Địch - Lạc Thanh Chu (FULL)

 

 Lúc trước hắn tấn cấp, Nhật Nguyệt bảo kính đã từng phát sinh qua một lần dị biến, sinh ra linh dịch càng thêm lợi hại, để hắn nhanh chóng đột phá đến cảnh giới Võ Sư trung kỳ.  

 Như vậy rất có thể, bảo kính sẽ còn phát sinh dị biến lần hai hoặc lần ba.  

 Nhật Nguyệt bảo kính đã từng hấp thu máu của hắn, có lẽ có thể cảm giác tu vi và năng lượng của hắn, cho nên mới căn cứ tu vi hắn hiện tại phát sinh biến dị.  

 Cho nên con đường này, cũng có cơ hội.  

 Con đường thứ hai, tiếp tục tìm kiếm những cao thủ Võ Thần cùng Dương thần ẩn giấu.  

 Chỉ cần có thể tìm thấy, trong đầu hắn có nhiều sách như vậy, có lẽ có thể đổi lấy trợ giúp của bọn hắn, dù sao hắn đã thấy qua thực tiễn, những sách kia hoàn toàn rất hữu dụng đối với cao thủ.  

 Còn có, chờ hắn tu luyện đến cảnh giới nhất định, có lẽ hắn cũng có thể dựa vào những kinh thư và cố sự kia tu luyện.  

 Nói như vậy, tốc độ tu luyện sẽ càng nhanh.  

 Cầu người không bằng cầu mình.  

 Dù sao còn có thời gian hai năm, hắn ít nhất phải liều một phen thử một chút.  

 Trong lòng có quyết định, hắn cảm thấy dễ dàng hơn nhiều, đồng thời, trong lòng tràn đầy động lực.  

 Hắn quyết định hai ngày nữa có thời gian sẽ đi hỏi thăm môn phái hoặc quyền quán phụ cận một chút, bái sư phụ, đi theo võ giả khác cùng một chỗ tu luyện.  

 Nói như vậy, khẳng định nhanh hơn nhiều so với mình một người cắm đầu ở nhà tu luyện.  

 Đồng thời, cũng không cần lại vì tâm pháp và công pháp mà sầu lo.  

 Ngoài cửa sổ, mặt trời chiều ngả về tây, đã là hoàng hôn.  

 Thiếu nữ một bộ váy áo xanh nhạt cầm kiếm, vô thanh vô tức đứng ở dưới cây hoa lê trong viện, không biết đã đứng bao lâu.  

 Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, mở miệng gọi:  

 - Thiền Thiền, tiến vào mài mực giúp cô gia.  

 Thiếu nữ dưới cây nhìn hắn một cái, lại do dự một chút, mới đi vào trong phòng.  

 Lạc Thanh Chu đi qua mở cửa phòng, chờ ở cửa, chờ nàng đi tới cửa, vội vàng nói:  

 - Ngươi đừng nhúc nhích, cô gia cởi ra giúp ngươi.  

 Nói rồi ngồi xuống, ôm lấy bắp chân thon dài của nàng, giúp nàng cởi giày.  

 Sau đó thừa dịp nàng không chú ý, cởi bỏ vớ lưới của nàng.  

 Thấy lạnh cả người lập tức đánh tới.  

 Lạc Thanh Chu vội vàng lấy ra một đôi vớ lưới tuyết trắng khác từ trong túi trữ vật, giúp nàng mặc vào, ngẩng đầu lên nói:  

 - Chuyên môn làm cho ngươi, lần trước muốn đưa ngươi, bị ngươi từ chối. Mặc vào đi, không cần cô phụ ý tốt của cô gia.  

 Nói rồi lại cúi đầu giúp nàng cởi bỏ vớ giày trên chân còn lại, sau đó mới mặc vớ lưới vào.  

 Hạ Thiền cầm kiếm, hai con ngươi lạnh lùng nhìn hắn.  

 Lạc Thanh Chu đứng lên nói:  

 - Tặng đồ cho ngươi, ngươi lại muốn rút kiếm giết ta, Thiền Thiền, có người như ngươi sao?  

 Hạ Thiền vẫn như cũ cầm kiếm, hai con ngươi lạnh lùng nhìn hắn.  

 Lạc Thanh Chu quay người vào nhà, nói:  

 - Vào đi, giúp cô gia mài mực.  

 Hạ Thiền đi theo vào, ở sau lưng hắn lạnh lùng thốt:  

 - Đưa ta.  

 Lạc Thanh Chu quay đầu, mặt mũi tràn đầy nghi ngờ nói:  

 - Trả lại ngươi cái gì?  

 Hạ Thiền vươn tay nhỏ, hai con ngươi lạnh lùng nhìn hắn.  

 Lạc Thanh Chu nhìn nàng một hồi, mở ra hai tay nói:  

 - Đến cùng là cái gì? Cô gia hình như không có lấy thứ gì của ngươi nha?  

 Lời nói vừa dứt, cặp vớ lưới tuyết trắng mới cởi ra từ trên chân nàng đột nhiên rơi xuống từ trong ống tay áo rộng rãi của hắn.  

 Không khí đột nhiên trở nên rất yên tĩnh.  

 Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nhặt lên từ dưới đất, trực tiếp bỏ vào trong túi trữ vật của mình, nói:  

 - Thiền Thiền, cô gia giúp ngươi giặt, xong sẽ trả lại cho ngươi.  

 Nói xong, không để ý tới nàng, đi đến trước bàn ngồi xuống, cầm một tờ giấy tuyên mở ra, ngón tay gõ bàn, phân phó.  

 - Mài mực.  

 Hạ Thiền ở sau lưng nhìn hắn chằm chằm, phồng má, đi tới, cầm lên cục mực, chậm rãi mài mực.  

 Mài mấy lần, nàng nhịn không được nói:  

 - Ta, tắm rửa, vừa đổi.  

 Lạc Thanh Chu cầm bút lên nói:  

 - Không sao đâu, cô gia thích giặt giúp ngươi. Đúng rồi, đại tiểu thư bình thường thích xem sách gì?  

 Hạ Thiền ngẩn người, cúi đầu xuống, bên trên gương mặt xinh đẹp trắng nõn hiện lên hai vết đỏ ửng, thấp giọng nói:  

 - Ta, không biết.  

 Nói xong, cúi đầu càng thấp, mặt mũi tràn đầy tự ti.  

 Nàng biết không nhiều chữ, sách tiểu thư nhìn, nàng đều không biết.  

 Lạc Thanh Chu nâng bút chấm mực, nói:  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận