Vừa đi ra mấy bước, giọng nói Bách Linh đột nhiên vang lên ở trong viện:
- Cô gia, cửa mở ra, ngươi làm sao không tiến vào?
Lạc Thanh Chu quay người nhìn về phía nội viện nói:
- Hạ Thiền có ở đây không? Ta muốn nói lời xin lỗi nàng ấy.
Bách Linh ở trong viện nói:
- Thiền Thiền ở phía sau vườn hoa luyện kiếm, tiểu thư cũng đang ở đó, cô gia hiện tại khách khí như vậy à? Trước đó đều là trực tiếp đi về phía sau.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, vào cửa, nói:
- Dù sao đã không còn quan hệ gì với đại tiểu thư, các ngươi không có đồng ý, nếu như ta đi vào, quá thiếu lễ nghĩa.
Bách Linh nhìn hắn, bờ môi giật giật, muốn nói lại thôi.
Nàng đột nhiên nói:
- Cô gia, ngươi viết bài thơ kia cho đại tiểu thư, là có ý gì?
Lạc Thanh Chu nói:
- « Khiêm Gia » sao?
Bách Linh nhìn hắn thật sâu một cái, không có lại nói tiếp, quay người đi vào hậu hoa viên.
Lạc Thanh Chu đi theo, nhìn bóng lưng nàng yểu điệu, đột nhiên nói:
- Bách Linh, cô gia muốn nói lời xin lỗi ngươi.
Bách Linh đột nhiên dừng bước, quay đầu nói:
- Xin lỗi? Cô gia vì sao muốn xin lỗi?
Lạc Thanh Chu nhìn gương mặt xinh đẹp phấn nộn của nàng, trầm mặc một chút, nhún vai một cái nói:
- Ta cũng không biết, chính là đột nhiên muốn nói xin lỗi.
Bách Linh giật mình, lập tức mân mê miệng nhỏ, hừ lạnh nói:
- Là bởi vì lần trước sờ thỏ nhỏ người ta sao? Hừ, người ta không tiếp nhận!
Lập tức đột nhiên lại nhíu mày nói:
- Trừ phi... Cô gia cũng cho người ta sờ lại.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, rất hào phóng lấy ra Nhị Bảo tương đối dịu dàng ngoan ngoãn, từ trong nhẫn chứa đồ, nói:
- Sờ đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot-com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!