- Mỹ Kiêu tỷ tỷ, Thanh Chu nhà ngươi nhìn thật là ngu.
Lạc Thanh Chu nhặt được bóng, ném tới dưới chân Nam Cung Mỹ Kiêu.
Nam Cung Mỹ Kiêu tự mình dẫn bóng, chạy ra ngoài.
Kết quả không đến một lát, Nam Cung Tiểu Nhuỵ đột nhiên đoạt lại bóng trên đường nàng chuyền bóng, tiếp tục phóng về cầu môn.
- Ầm!
Lại sút một cước, bóng vào giữa cầu môn.
- Quận chúa bóng tốt! Quận chúa bóng tốt!
Bên ngoài sân lần nữa truyền đến tiếng đám người vương phủ hoan hô ủng hộ.
Sắc mặt Nam Cung Mỹ Kiêu bắt đầu trở nên khó nhìn, đi đến trước cầu môn tức giận nói:
- Làm sao ngươi đứng bất động trước cầu môn? Đi mấy bước, duỗi tay cũng không biết sao?
Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:
- Quận chúa, ngươi không phải nói, chúng ta muốn để nàng đá vào mấy trái trước sao?
Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức trì trệ, nắm chặt nắm đấm, nhìn hắn chằm chằm, cắn răng nói:
- Bản quận chúa không nên mang ngươi đi cùng! Mang theo Vi Mặc đến đều mạnh hơn với ngươi.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta hẳn là mạnh hơn nhị tiểu thư yếu ớt kia một chút.
Nam Cung Mỹ Kiêu cả giận nói:
- Ngươi ngậm miệng!
Nói xong, dẫn bóng chạy đi, tốc độ lần này rất nhanh, qua liên tiếp mấy người, đột nhiên đá ra một cước, bóng bay thẳng vào cầu môn.
Đám người vương phủ bên ngoài sân lập tức lặng ngắt như tờ.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ hứng thú, lớn tiếng nói:
- Mỹ Kiêu tỷ tỷ, không tệ, không ngừng cố gắng, chỉ cần các ngươi thắng ta, yêu cầu gì ta đều đáp ứng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!