Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Cuồng Tiên Xuất Ngục - Trần Phàm (FULL)

 "Này, chẳng lẽ anh định nói căn biệt thự anh mua ở ngay đây à?" Quản Thành Tuấn gọi Trần Phàm lại. 

 "Có vấn đề gì sao?" Trần Phàm hỏi lại. 

 "Nói thật nhé, nếu anh chó ngáp phải ruồi, gặp người vừa ngốc vừa lắm tiền giúp mua được một căn ở khu ngoài rìa thì còn có thể, chứ ở khu này thì tuyệt đối không đời nào!" Quản Thành Tuấn quả quyết. 

 "Tại sao? Thành Tuấn, chỗ này có gì đặc biệt à?" Quản Kiến Quốc thắc mắc hỏi. 

 "Ba không biết đấy thôi. Đây là phần trung tâm của khu biệt thự Vân Đỉnh. Mua được nhà ở đây thì không chỉ có tiền là đủ." 

 "Chẳng hạn nhà mình mua được căn sát bên khu biệt thự Vân Đỉnh cũng phải chạy quan hệ, nghĩa là địa vị của con ở Hoa Thành cũng cao hơn khối người." 

 "Còn nếu mua được nhà ngay khu hồ trung tâm của khu biệt thự Vân Đỉnh này, thì người ta ắt là nhân vật đình đám nhất cả Hoa Thành!" 

 Nghe hắn nói thế, Quản Kiến Quốc liền hiểu ra. 

 Những người khác cũng nắm được ý hắn. 

 "Nhân vật đình đám của Hoa Thành thì chắc không thể là một tù nhân đâu nhỉ." Liễu Mai lại giở giọng mỉa mai. 

 "À, lúc này, tôi nghĩ mình nên kể cho mọi người một câu chuyện." Trần Phàm mỉm cười nhạt. 

 "Kể chuyện? Tôi thấy anh đang bịa chuyện thì có! Nhưng bịa kiểu gì đi nữa, anh cũng không thể sống ở đây! Tuyệt đối không thể!" Quản Thành Tuấn nói. 

 "Thôi được, anh không muốn nghe thì khỏi kể. Tóm lại một câu: sông có khúc, người có lúc; đừng khinh kẻ lúc trẻ còn nghèo. Câu này chắc anh nghe rồi chứ?" Trần Phàm nói. 

 "Diễn đi, diễn tiếp đi." Quản Thành Tuấn hoàn toàn không tin Trần Phàm ở nổi chỗ này, vì đây là trung tâm của cả khu! 

 "Tôi không cần diễn. Tôi có chìa khóa đây; anh chỉ còn cách tin thôi." 

 Dứt lời, Trần Phàm đi thẳng tới căn biệt thự sang trọng nhất ở ngay chính giữa. 

 Quản Thành Tuấn phá lên cười: "Ha ha ha… Anh điên rồi à! Anh tưởng tôi không biết chủ căn đó là ai sao? Hôm qua tôi vừa mới bán xong!" 

 "Gì cơ? Vậy tức là căn biệt thự đó của ông Vũ à?" Liễu Mai phản ứng nhanh nhất. 

 "Đúng, là của ông Vũ. Bịa chuyện cũng dở, dám nói căn này là của hắn, hắn…" 

 Chưa dứt lời, cả người Quản Thành Tuấn bỗng cứng đờ. 

 Vì hắn thấy Trần Phàm cắm chiếc chìa khóa trong tay vào khóa cửa - và cửa mở thật! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận