Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

 

 Vẻ hoảng sợ trên mặt Đoàn Thiên Đức dần rút đi, thay vào đó là một nụ cười đầy thích thú. 

 Ông ta lững thững bước tới trước mặt Diệp Minh, cúi nhìn kẻ đang nằm dưới đất như nhìn một con chó rách . 

 "Nghe lời mày à? Giờ mày là cái thá gì?" 

 "Mày… mày nói cái gì…" Diệp Minh co rút đồng tử, cả người run lên vì đau lẫn tức. 

 Đoàn Thiên Đức nhe răng cười dữ tợn, nhấc chân giẫm thẳng xuống vết thương của Diệp Minh! 

 "A!" 

 Tiếng thét thảm xé toạc không khí. 

 "Một thằng phế vật mà cũng dám ra lệnh cho tao?" Trong mắt Đoàn Thiên Đức tràn ngập tham lam và hưng phấn. "Từ giờ trở đi, mọi thứ ở đây… là của tao!" 

 "Diệp Bắc Minh phế rồi, mày cũng phế rồi! Mày còn tư cách gì mà sai khiến tao?" 

 "Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau! Giờ tao, Đoàn Thiên Đức, mới là kẻ duy nhất làm chủ!" 

 "Khúc khích… khúc khích… khúc khích…" 

 Một tràng cười mềm như tơ bay tới. Chu Lạc Ly uốn eo uyển chuyển, bước từng bước nhỏ tới bên Đoàn Thiên Đức, hơi thở phả ra thơm ngát, ánh mắt quyến rũ đến rợn người. 

 "Đại nhân, ngài cũng là vị vương duy nhất của tôi." 

 Ả tiến tới, quỳ một gối. Vừa ngẩng đầu lên, gương mặt đã đầy nịnh nọt: "Từ nay về sau, Lạc Ly… cũng là của ngài." 

 "Ha ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!" Đoàn Thiên Đức đỏ bừng mặt, cười điên cuồng không kiêng dè. 

 Diệp Bắc Minh nhìn cảnh đó, trong mắt thoáng qua một tia lạnh buốt. 

 Người này… suy cho cùng cũng không phải Tứ sư tỷ của anh! 

 Chu Lạc Ly thật sự, thà chết cũng không bao giờ hèn hạ đến thế! 

 Đúng lúc Đoàn Thiên Đức và Chu Lạc Ly tưởng đã nắm chắc phần thắng, chuẩn bị hưởng trái ngọt… 

 Một cảnh tượng không thể tin nổi xảy ra. 

 Hai tay hai chân bị bẻ gãy của Diệp Bắc Minh, máu thịt bỗng cuộn lên dữ dội. Xương cốt mọc lại với tốc độ thấy rõ bằng mắt thường! 

 Những vết thương kinh hoàng trên người anh cũng nhanh chóng khép lại 

 Chỉ qua vài nhịp thở, anh đã hồi phục nguyên vẹn, như thể chưa từng bị thương. 

 "C… cái gì?" Tiếng cười của Đoàn Thiên Đức tắt phụt. Mặt mày cứng ngắc, cứ như gặp quỷ. 

 Chu Lạc Ly càng bị dọa đến tái mét, thân thể run bần bật không sao khống chế nổi. 

 "Sao… sao có thể?!" 

 Dưới đất, Diệp Minh hấp hối nhìn thấy cảnh ấy. Ban đầu hắn ta sững sờ, rồi bỗng bật cười, cười đến nhẹ nhõm. 

 "Ha ha ha… ra là vậy… ra là vậy!" 

 Hắn ta nhìn Diệp Bắc Minh lành lặn không sứt mẻ, trong mắt không còn hận, chỉ còn một thứ tỉnh ngộ và giải thoát. 

 "Diệp Bắc Minh, ngươi mạnh hơn ta." 

 "Đây… mới là bất tử thật sự… ngươi thắng rồi!" 

 Chu Lạc Ly hét lên: "Mau! Nhân lúc hắn chưa hồi phục hoàn toàn, mau giết hắn đi!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận