Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Nghịch Thế Yêu Tôn - Nghịch Thế Tà Thần - Vân Triệt (Bản dịch mới)

Tiêu Triệt một mạch tiến sâu, sắc mặt bình thản đến lạ. Trên đường nghe loáng thoáng những lời thì thầm, hẳn đã biết Ha Khuynh Nguyệt bị su phu đưa đi, còn Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch bị giam ở sau núi - lại còn định giam kín suốt mười lăm năm.

Kết cục của đại hội nhà họ Tiêu hôm nay cũng không ngoài dự đoán: cuối cùng Tiêu Ngọc Long được chọn, ngày mai sẽ cùng bốn người do Tiêu Cuồng Vân dẫn theo trở về Tiêu Tông.

Đến trước sảnh tiếp khách, Tiêu Triệt dừng bước, lặng lẽ lắng nghe đối thoại bên trong.

"Ngọc Long, ngày mai theo Công tử Tiêu đến Tiêu Tông, nhất định phải khắc ghi ân tái tạo của Công tử hôm nay!"

"Đương nhiên rồi. Đại ân đại đức của Công tử Tiêu, Ngọc Long xin ghi nhớ suốt đời. Ngọc Long kính Công tử thêm ba chén nữa!"

"Tiêu Ngọc Long, chuyện hôm nay tuy hỏng bét cả, nhưng cũng chẳng thể trách ngươi Ai mà ngờ được Hạ Khuynh Nguyệt lại là đệ tử Băng Vân Tiên Cung. Tính cách ngươi hợp khẩu vị ta. Ở Tiêu Tông, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không bạc đãi ngươi."

"Đa tạ Công tử Tiêu! Công tử đúng là quý nhân trong mệnh của tiểu nhân. Ngọc Long nhất định trung tâm ái kính, tuyệt không hai lòng. Chuyện Hạ Khuynh Nguyệt, ta hoàn toàn không lường được. Nhưng kế hãm hại Tiêu Linh Tịch của ta ... ừm, cũng không coi như công dã tràng. Tuy có Sở Nguyệt Ly ở đó, bây giờ Công tử chưa động vào ả được, nhưng dăm ba tháng, nửa năm nữa, Công tử lại tìm cái cớ quay lại đây, xem Tiêu Linh Tịch có chạy đãng trời không ... hì hì hì ... "

Giọng Tiêu Ngọc Long đã lè nhè, hiển nhiên say khướt. Nghe đến đó, sắc mặt Tiêu Triệt càng lúc càng lạnh, hai tay siết chặt. Rồi hần quay người rời đi, tiến đến Đông Viện. Từ Đông Viện đi ra, trong tay hần đã có thêm một cây dao găm không biết lấy từ đâu. Sau đó, hắn thầng đường đi về Bắc Viện.

Bắc Viện, phòng số 11 - nơi ở của Tiêu Ngọc Long, lúc này vắng tanh. Tiêu Triệt đẩy cửa bước vào, liếc qua bố cục trong phòng rồi lạnh lùng nhếch môi, đi đến bên cửa sổ đối diện, nhấc dao găm, đâm xéo một nhát vào cánh cửa sổ. Khi rút ra, trên đó đã có thêm một lỗ thủng to bång nắm tay.

Xong, han đứng nep sang bên, chờ Tiêu Ngọc Long trở về.

Hắn không phải đợi lâu. Hai khắc sau, bên ngoài có động tĩnh, cửa phòng bị đẩy ra, Tiêu Ngọc Long nồng nặc mùi rượu, được Tiêu Dương dìu loạng choạng bước vào.

"Đại ca, bao năm nay đệ chạy vạy hầu hạ huynh, sau này vào Tiêu Tông, nhất định đừng quên tiểu đệ nhé." Tiêu Dương đỡ Tiêu Ngọc Long ngồi xuống giường, mặt mũi nịnh nọt.

Hắn có chết cũng không ngờ, ngay lúc này, cách bên trái hắn chỉ hai bước chân, có một người đang đứng im không một tiếng động, lạnh lùng nhìn hắn.

"Ô ... hô ... "

Tiêu Ngọc Long say tới mức nói năng lắp bắp mơ hồ, ậm ừ mấy tiếng liền ngả vật lên giường, miệng còn hừ hừ. Thấy vậy, Tiêu Dương tiện tay đẩy hằn vào trong thêm chút, rồi cười nhếch mép bước ra ngoài, khép cửa lại.

Tiêu Triệt đi đến trước giường Tiêu Ngọc Long, chậm rãi nâng dao găm trong tay.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận