Tiêu Phàm bị hút vào bên trong vòng xoáy, chỉ một sức mạnh to lớn nghiền ép thân thể hắn, thậm chí ngay cả Linh Hồn cũng bị đè ép.
Loại thống khổ này, quả thật không phải người bình thường có thể tiếp nhận, nhưng mà đối với Tiêu Phàm mà nói, khẽ cắn môi một cái là qua.
Cũng không biết qua bao lâu, áp lực kia không còn nữa, thay thế vào đó là cảm giác mất trọng lượng nghiêm trọng.
Hắn cảm giác mình đang không ngừng rơi xuống, giống như không có đáy vậy.
- Nơi này hẳn không phải là nơi phong ấn Trọc Mệnh Thiên Vĩ chứ?
Trong lòng Tiêu Phàm trầm ngâm, nghĩ vậy, không khỏi run lên một cái.
Hắn đến Mệnh Trọc Chi Khí do Trọc Mệnh Thiên Vĩ xuất ra còn không đối phó được, nếu là gặp phải Trọc Mệnh Thiên Vĩ Bản Thể, đoán chừng chỉ có một con đường chết.
Tiêu Phàm hít sâu mấy hơi, lúc này mới cưỡng ép bình tĩnh lại.
Lúc này hắn mới phóng xuất Hồn Lực ra bốn phía, cẩn thận đánh giá tất cả xung quanh, hắn phát hiện xung quanh mình đều là xương mù màu máu, Tiêu Phàm lờ mờ nhìn thấy một vách đá.
Hắn ra sức điều chỉnh thân thể về hướng vách đá, lại phát hiện, cái vách đá này nhẵn thín, căn bản không có chỗ đặt chân.
Trong bàn tay, Tiêu Phàm lấy ra Tu La Kiếm, ra sức c*m v** bên trong vách đá, hắn không dám tiếp tục rơi xuống dưới, phía dưới khiến cho hắn có một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Tu La Kiếm không khiến cho hắn thất vọng, sau khi tạo ra một vết cắt dài trên vách đá, thân hình rốt cục dừng lại.
- Nơi này rốt cuộc là chỗ nào, sao lại có nhiều Mệnh Trọc Chi Khí như vậy?
Tiêu Phàm trong lòng trầm xuống, dù hắn ra sức ngăn cản, cũng không ngăn cản được Mệnh Trọc Chi Khí đi vào trong thân thể hắn.
Nghĩ đến đây Mệnh Trọc Chi Khí đã không làm gì được hắn, Tiêu Phàm dứt khoát không ngăn cản lại, mặc cho Mệnh Trọc Chi Khí xông vào trong thân thể hắn.
Khiến hắn cảm thấy kinh ngạc là, Mệnh Trọc Chi Khí đi vào thân thể càng nhiều, sương mù màu trắng bên trong Tiểu Thiên Địa càng dày đặc, quan trọng nhất là, Tiêu Phàm còn cảm giác bạch sắc không gian nhanh chóng mở rộng.
Chẳng lẽ Mệnh Trọc Chi Khí còn có thể khiến Tiểu Thiên Địa không ngừng trưởng thành?
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm trong lòng kích động, sau đó bắt đầu không kiêng nể gì cả hút vào, cũng không quan tâm liệu Mệnh Trọc Chi Khí có phải là khí thải do ai đó phóng ra hay không.
Tiểu Thiên Địa Tiêu Phàm điên cuồng thôn phệ, Mệnh Trọc Chi Khí bốn phía quay cuồng, hung mãnh vọt về phía Tiêu Phàm, cùng lúc đó, Tiểu Thiên Địa của hắn biến hóa theo tốc độ mắt thường có thể thấy được.
- A, đó là?
Tiêu Phàm tâm thần đột nhiên khẽ run lên.
Ngay sau đó, hắn trong nháy mắt biến mất tại chỗ, tiến vào bên trong Tiểu Thiên Địa, lúc vừa nhìn thấy toàn cảnh bên trong Tiểu Thiên Địa, Tiêu Phàm phát hiện, cái kia phiến cát vàng nơi vậy mà biến mất.
Cát vàng biến mất, thay thế vào đó là một mảnh thổ nhưỡng, tản ra sức sống nồng đậm.
- Tinh Thần Tức Nhưỡng?
Tiêu Phàm liếc một cái liền nhận ra lai lịch của thổ nhưỡng này, đây là bảo bối lần trước Tiêu Phàm tìm được trong Hồn Giới Tư Không Vũ.
Hắn cảm thấy tương đối quan trọng, cho nên liền thu thập cùng với mấy viên Thần Thạch bỏ vào trong Tiểu Thiên Địa.
Nhưng mà Tiêu Phàm không nghĩ tới là, Tinh Thần Tức Nhưỡng vậy mà thôn phệ cát vàng, hóa thành một mảnh thổ nhưỡng, mặc dù chỉ rộng khoảng một trượng, nhưng Tiêu Phàm vẫn cảm thấy chấn kinh.