Nhưng có thể chắc chắn là, cũng tuyệt đối không thiếu lão gia hỏa ẩn nấp.
Vân Hương và Diệp Viễn đều nhìn chằm chằm vào đại trận không chuyển mắt, cảm thụ nhất cử nhất động của đại trận.
Đại trận là một bộ phận chỉnh thể, nhưng không thể nghi ngờ rằng, chỗ bảo tàng là thông đạo duy nhất đại trận lộ ra bên ngoài.
Muốn giải ‘Thiên’ trận, chỉ có thể động tay từ nơi này.
Gần như là cùng một thời gian, Diệp Viễn và Vân Hương cầm trong tay một tảng đá, bắt đầu vẽ trận đồ trên mặt đất, hơn nữa rơi vào trong luồng suy nghĩ của bản thân.
Hiển nhiên, tử trận này càng thêm thâm thuý phức tạp so với cái lúc trước.
Bởi vì lúc trước, Diệp Viễn cũng không vẽ trận đồ.
Mọi người thấy thế, nhao nhao xúm lại tới. "Các ngươi xem, Vân Hương Chúa Tể và Diệp Viễn đều vẽ lên chín ký hiệu. Chín cái ký hiệu này, từng cái ký hiệu đều đại biểu cho một trận nguyên. Chẳng lẽ cái 'Thiên' trận được xưng sát trận thứ nhất thế gian này, vậy mà chỉ có chín cái trận nguyên? Cái này... cũng không thể tin được!"
Có cường giả hiểu bản nguyên trận pháp, bắt đầu giải thích ý nghĩa những ký hiệu này cho những người khác.
Không ít người nghe xong, đều sợ hãi thán phục không thôi.
Trường phái trận pháp có rất nhiều, tất nhiên trận nguyên cũng có rất nhiều loại.
Trận nguyên trụ cột nhất có chín chín tám mươi mốt loại.
Mà một vài trận nguyên cao giai thì là diễn hóa ra từ tám mươi mốt loại trận nguyên này, rườm rà khó phân, rất khó nắm giữ.
Dùng đến trận nguyên càng phức tạp, càng khổng lồ, thì tất nhiên uy lực đại trận cũng lại càng mạnh.
Nhưng chẳng ai ngờ rằng, đại trận kinh khủng nhất trong truyền thuyết thật đơn giản đến không ngờ!
"Ồ, sao Diệp Viễn lại ngừng?"
"Vân Hương Chúa Tể còn vận dụng ngòi bút như bay, xem ra đúng là vượt lên trên Diệp Viễn!"
"Ta đã nói rồi, chỉ là Đế Hạo Thiên, làm sao có thể mạnh bằng Chúa Tể Cảnh? Tiểu tử Diệp Viễn lần này tự bê đá đập chân mình rồi!"
...
Bỗng nhiên, Vân Hương ngừng lại, nói với sáu Chúa Tể: "Các ngươi, lại đi xông trận một lần!"
Mặt sáu người đồng thời đen thui, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.
Quá trình này, cũng không phải là chuyện thú vị như vậy!
Chẳng qua, nhìn thấy hình như Vân Hương chiếm ưu thế, bọn họ cũng chỉ có thể kiên trì, xông trận lần nữa.
Kết quả không cần nói cũng biết.
Sáu Chúa Tể lại mặt mũi bầm dập quay lại.
"Làm phiền các vị tiền bối lại đi xông trận một lần." Nào biết được vừa trở về thì Diệp Viễn lại nói.
Trương Hạc Tân giận dữ nói: "Tiểu tử, ngươi chơi đùa mấy người chúng ta sao? Chẳng lẽ ngươi không thấy một lần vừa rồi?"
Diệp Viễn gật đầu nói: "Thấy, nhưng vẫn còn vài chỗ không rõ. Cho nên phiền toái các vị rồi!"
"Lão tử không đi!" Trương Hạc Tân giận dữ.
Diệp Viễn lơ đễnh, thản nhiên nói: "Không đi cũng được, nhưng nếu như Vân Hương Chúa Tể thất bại, các ngươi cũng đừng tìm ta nữa. Cùng lắm thì, chúng ta cùng chết ở chỗ này. Có bảy Chúa Tể các ngươi, a không, ta đoán chí ít cũng có hai mươi vị Chúa Tể ở chỗ này, có khả năng hơn nữa! Có nhiều người chôn cùng như vậy, có lẽ ta cũng không thua thiệt ai!"
Mặt Trương Hạc Tân tối sầm, trầm giọng nói: "Xem như ngươi lợi hại! Chúng ta đi!"
Bây giờ người có năng lực phá trận, hiển nhiên chỉ có hai người Diệp Viễn và Vân Hương Chúa Tể.
Thực sự đắc tội chết với tiểu tử này rồi, lỡ như Vân Hương thật sự thất bại, thì bọn họ thật sự phải chết ở chỗ này.
Sáu Chúa Tể dựa theo phương vị Diệp Viễn chỉ lần nữa, lại đánh vào trận pháp một lần.
A, rất thảm!
Cứ như vậy, hai người Vân Hương và Diệp Viễn coi sáu Chúa Tể như ô- sin, sai sử một lần lại một lần.
Chẳng qua, thực lực sáu Chúa Tể đặt ở đây, có bọn họ ra tay, hoàn toàn giảm đi không ít chuyện.
Ba tháng sau, Vân Hương bỗng nhiên buông viên đá trong tay ra, đứng dậy đi đến đại trận.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!