"Dương Tam Đao tới rồi?"
Tầng ba quán bar Đế Vương, trong phòng của Tào Khôn.
Lúc này, Tào Khôn đang vừa uống vang đỏ vừa trò chuyện với Lưu Hồng, nghe thấy tiếng người chạy thình thịch lên, thở hồng hộc xông vào, hắn quay đầu nhìn về phía Chó Trọc.
Chó Trọc vội gật đầu, thở dốc nói:
"Không sai đâu, ông chủ, chiếc Rolls-Royce Phantom màu vàng kim, biển số Hải B., tuyệt đối chính là bản thân Dương Tam Đao!"
"Ông chủ, làm sao đây, có cần bảo anh em vác hàng ra không, hay là… liều với hắn một phen!"
Nghe Chó Trọc nói vậy, mặt Tào Khôn lập tức đen sì.
"Liều, liều cái mẹ mày chứ liều!"
"Ông mày nói với mày bao nhiêu lần rồi, tụi mình là mở cửa làm ăn, không phải xã hội đen. Người ta tới, thì là khách. Mày không lo tiếp khách cho tử tế, lại đòi sống chết với khách, Chó Trọc, mày muốn điên thật à?"
Bị Tào Khôn mắng cho một trận, Chó Trọc hơi tủi thân, lầm bầm:
"Nhưng mà ông chủ, Dương Tam Đao hắn, hắn…"
Tào Khôn khoát tay:
"Được rồi được rồi, có gì to tát đâu. Bảo anh em bình tĩnh lại hết cho tao."
"Có điều, đã đến mức Dương Tam Đao tự mình mò qua đây, tao mà không xuống một chuyến thì cũng không hay. Vậy xuống dưới xem sao."
Nói xong, Tào Khôn ngửa cổ uống cạn ly vang đỏ, rồi đứng dậy.
Thấy vậy, Lưu Hồng cũng vội đứng lên, lo lắng nắm lấy cánh tay hắn, khẽ nói:
"Dương Tam Đao giờ này mà chạy tới, chắc không có ý tốt đâu, anh phải cẩn thận đó."
Tào Khôn cười ha hả, vòng tay ôm vai Lưu Hồng, hôn khẽ lên trán cô:
"Yên tâm đi, chẳng có chuyện gì đâu, Dương Tam Đao là tới đưa quà thôi."
Lưu Hồng ngơ ngác:
"Đưa quà? Đưa quà gì chứ?"
Tào Khôn nhún vai:
"Ai mà biết. Dù sao thì, hắn là tới đưa quà."
Nói xong, Tào Khôn khoác vai Lưu Hồng, sải bước ra khỏi phòng.
Ba phút sau!
Trước cửa quán bar Đế Vương, Tào Khôn dẫn theo Lưu Hồng, Chó Trọc và mấy bảo an của quán bar đi ra.
Thấy Tào Khôn từ bên trong quán bước ra, Dương Tam Đao đang chỉ huy người ta khiêng đồ lập tức nở nụ cười tươi rói, đi nhanh tới.
"Hahaha, ông chủ Tào, đột nhiên quấy rầy, mong cậu thông cảm nha."
Tào Khôn cũng cười ha hả:
"Ông chủ Dương khách sáo rồi. Hôm nay gió gì thổi mà rước được anh tới đây vậy?"
"Còn không phải vì ông chủ Tào cậu sao." Dương Tam Đao làm bộ nghiêm túc nói: "Chuyện lớn như khai trương quán bar, mà cũng không bảo anh em một tiếng. Thế là, anh em đặc biệt tới bù một phần quà mừng."
Nói rồi, Dương Tam Đao phất tay, ba gã đại hán khiêng một pho Quan Âm ngọc phỉ thúy cao bằng một người, rón rén đi tới.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot-com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!