Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 

 Dương Khiết tiếp tục nói: 

 - Tôi nói cho bảo bối biết bác sĩ Trần là bác sĩ ưu tú như thế là bởi vì uống sữa của tôi! Sau khi nghe tôi nói xong, bảo bối nhà tôi liền nghe lời! 

 Trần Thương lập tức suýt chút nữa một ngụm nước phun ra ngoài! 

 Tôi dựa vào, tôi lúc nào đã trở thành phát ngôn sữa mẹ người? 

 Cái này cũng quá... Quá... 

 Trần Thương có chút không biết làm sao, chỉ hi vọng cái kia tỷ phu sẽ không tới bệnh viện đánh hắn! 

 Dương Khiết thì là cười, hài lòng ôm giấy đi ra ngoài, vẫn không quên nói một tiếng: 

 - Sau đó không có dư thừa cho các ngươi. 

 Vào lúc này, Mã Nguyệt Huy vừa vặn đi ngang qua, nghe thấy lời nói Dương Khiết, đột nhiên ngây người tại nguyên chỗ. 

 Mã Nguyệt Huy trầm mặc rất lâu nhìn Trần Thương nói: 

 - Thương nhi, sau đó chúng ta sẽ đi dùng bữa sáng bằng một chai sữa! 

 - Ngươi nói một chút ngươi, ai... 

 Dương Khiết có hai đứa bé, hiện tại đứa nhỏ đang trong thời kỳ còn bú sữa mẹ, đứa lớn thì hơi lớn một chút, thế nhưng là bình thường không thường ăn cơm, dạ dày cũng không tốt lắm, thường xuyên đau bụng. 

 Bác sĩ biết được Dương Khiết đáng trong thời kỳ cho con bú, sau đó đột nhiên đề nghị cho đứa lớn uống chút sữa mẹ, như thế có thể hỗ trợ đường ruột vi sinh vật thành lập, sau khi uống hiệu quả thật đúng là không tệ. 

 Thế nhưng là bảo bối có chút kén ăn, không thích uống cái này! 

 Thế là, Dương Khiết lập tức liền tức giận, chỉ vào màn hình TV nói: 

 - bảo bối thấy không? Bác sĩ Trần chính là uống sữa của tôi mới trở nên lợi hại như vậy! nếu như bảo bối không uống, tôi sẽ cho Trần Thương uống! 

 Khoan hãy nói, câu nói này thật có hiệu quả! 

 Lập tức đem ba nam nhân đều dọa cho phát sợ. 

 Một cái là bảo bối, một người là ông chồng! 

 Còn có một cái lo lắng không có sữa ăn mà oa oa khóc lớn nhị bảo, mặc dù hắn nghe không hiểu, thế nhưng không ảnh hưởng hắn khóc. 

 ... 

 Trần Thương nhìn phía sau bóng lưng cửa Dương Khiết khi cô ấy rời đi, có chút lâm vào trầm tư. 

 Nhìn một bên vì bữa sáng nhiều hơn mấy khối tiền chi tiêu mà tổ trưởng Mã đã phải phát sầu, Trần Thương luôn cảm thấy chính mình và thế giới này hoàn toàn xa lạ, không quen biết nhau một chút nào! 

 Thôi! 

 Thôi! 

 Nghĩ tới đây, Trần Thương đứng dậy trở về văn phòng, bước vào bên trong văn phòng của mình. 

 Nhưng mà... 

 Vừa mới tiến đến, lại có một tiểu hộ lý chạy vào. 

 Lần này là y tá thực tập: 

 - giáo sư Trần, tôi... nhiệt kế của người bệnh, cần giáo sư Trần ký tên cho! 

 Trần Thương sững sờ, nhiệt kế cũng phải cần tôi ký tên? Đây không phải chủ quản y tá làm việc? 

 Nhưng là nhìn mấy trang ghi chép nhiệt độ, phía trên rỗng tuếch, Trần Thương sửng sốt một chút. 

 - Là tôi phải ký tên sao? 

 Tiểu hộ sĩ nghiêm túc gật đầu: 

 - dạ! 

 Trần Thương lập tức tò mò, tại sao phải ký tên đây? 

 Trần Thương có chút không hiểu. 

 Nhưng là vẫn nhìn nhiệt độ một chút, cuối cùng cũng cầm nhiệt kế lên mà kí tên lên bên trên. 

 Tiểu hộ lí cao hứng bừng bừng nói đến: 

 - giáo sư Trần, nếu không... người có thể ki thêm vài chữ ký cho tôi nữa được không? 

 Trần Thương sững sờ: 

 - kí thêm vài chữ ký? Kí ở nơi nào? 

 Cái này y tá vui vẻ ưỡn ngực: 

 - Nơi này! 

 Trần Thương lập tức nhịn không được lui về phía sau một bước! 

 Mã tổ trưởng thì nhịn không được vượt lên phía trước một bước! 

 Tiểu hộ lí mặt đỏ lên: 

 - Không phải, nơi này, là phía trên áo khoác trắng này, giáo sư Trần, 

 Người hãy ký tên lên bên trên chiếc áo khoác blue trắng của tôi! 

 Trần Thương có chút mộng, cẩn thận từng li từng tí nhìn thoáng qua bác sĩ Mã, nhìn Mã Nguyệt Huy giống như rất thạo nghiệp vụ ý tứ, nhịn không được nhỏ giọng thì thầm: 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận