Lọc Truyện
Rất xin lỗi mọi người vì hiện quảng cáo nhưng như thế mới đủ tiền duy trì website hoạt động. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền này nhé!

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

 Ông ta không dám tin vào lỗ tai của mình, Vân Nghê thế mà lại kêu ông, cho Diệp Viễn mượn Tử Liễm Tán? 

 Ba người Tà Long cũng trợn trừng hai mắt, tiểu ny tử này đang làm cái gì? 

 Nàng không phải người của Bất Diệt lão quỷ sao, sao lại nói lời như vậy? 

 Vân Nghê không e dè ánh mắt của Bất Diệt Chủ Tể, bình tĩnh nói: “Diệp Viễn mượn Tử Liễm Tán, chỉ là vì cứu hồng nhan tri kỷ của hắn. Vân Nghê sẽ ở bên cạnh nhắc nhở, hắn dùng một lát rồi trả, ta sẽ thu hồi Tử Liễm Tán, xin lão tổ khai ân.” 

 Diệp Viễn giật mình. 

 Nữ nhân này... Là bị mình làm cảm động? 

 Nhưng khi đó, rõ ràng nàng không có chút biểu cảm nào hết! 

 Đúng vậy, dọc theo con đường này, Diệp Viễn nói nguyên do mượn Tử Liễm Tán cho Vân Nghê nghe. 

 Chỉ là, Vân Nghê cũng chỉ nghe xong rồi thôi, không bày tỏ quá nhiều, vẫn có gương mặt lạnh lùng trước sau như một. 

 Nhưng bây giờ, nàng thế mà lại mạo hiểm đắc tội Bất Diệt Chủ Tể, nói chuyện thay mình? 

 Nữ nhân này… giống nàng ấy thật đấy! 

 Trước đây, Diệp Viễn nghĩ nữ nhân này rất máu lạnh, giết người không chớp mắt. 

 Nhưng bây giờ, Diệp Viễn chợt phát hiện mình sai rồi. 

 Nữ nhân này lạnh lùng, chỉ là vì thiên tính. 

 Nhưng nội tâm của nàng, vẫn có mặt mềm mại. 

 Loại tính cách này, quả thực không khác gì mấy với Mộ Linh Tuyết! 

 Mộ Linh Tuyết năm đó, sao mà lạnh lùng cao ngạo, giống như tiên tử trên trời. 

 Chỉ khi nào nàng động tình với mình, mặc dù tan xương nát thịt, cũng sẽ không tiếc! 

 Diệp Viễn không cảm thấy Vân Nghê động tình với mình, nhưng rất hiển nhiên, nàng ấy bị cảm động bởi chuyện xưa của mình. 

 Một người vì hồng nhan tri kỷ, nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ, từ phàm trần đi từng bước cho tới hôm nay. 

 Cảm tình quyết chí thề không thay đổi như vậy, sao không khiến người ta cảm động? 

 Diệp Viễn đoán không sai, Vân Nghê là bị hắn làm cảm động. 

 Nhưng cảm động, cũng không phải vì chuyện xưa, mà là tất cả chuyện hắn làm. 

 Diệp Viễn giữ lấy một hơi thở, không chịu mất đi, cho đến khi Bất Diệt Chủ Tể một lần nữa làm hắn tỉnh lại. 

 Hắn không tiếc lưỡng bại câu thương, ép cho Chí Tôn như Bất Diệt Chủ Tể cúi đầu. 

 Chuyện như vậy, không thể giả được. 

 Vân Nghê đang ngộ đạo, nhưng mọi chuyện xảy ra trên chiến trường Mê Thần, nàng đều thấy ở trong mắt. 

 Thật ra, nàng cũng không biết vì sao mình làm như vậy, có lẽ, là ma xui quỷ khiến đi. 

 Ánh mắt Bất Diệt Chủ Tể lạnh xuống, trầm giọng nói: “Nếu như ta không đáp ứng, có phải ngươi muốn giúp hắn đối phó bản tọa không?” 

 Vân Nghê nói: “Lão tổ, tiện tay mà thôi, hà tất như vậy?” 

 Bất Diệt Chủ Tể tức giận nói: “Tốt! Rất tốt! Không nghĩ tới, bản tọa thế mà lại nuôi một con bạch nhãn lang! Cầm! Cút đi!” 

 Một cây dù lớn màu tím bay về phía Vân Nghê, Vân Nghê duỗi tay đón lấy, đưa cho Diệp Viễn, nói: “Nếu như ngươi có mưu đồ gây rối gì, ta sẽ đích thân giết ngươi!” 

 Diệp Viễn chỉ cười, cũng không nói gì. 

 Hăn vốn không có chút hứng thú nào với Tử Liễm Tán. 

 Thứ hắn muốn, chỉ là có thể cứu sống Mộ Linh Tuyết! 

 Đột nhiên, lực lượng bản nguyên trên người Vân Nghê tăng cao. 

 Chỉ thấy nàng điểm vào hư không, Tà Long Chúa Tể trực tiếp nổ tứ phân ngũ liệt, ngay cả long hồn, cũng triệt để mất đi. 

 Chúa Tể Chí Cao đệ nhất, mất mạng tại chỗ! 

 Sau đó nàng lại làm giống vậy, điểm về phía Huyết Ca. 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận